RSS

⊹299 – inthEnd |.

Yay!

Sáng nay là một sáng rối rắm điên khùng!

Nhưng giờ thì thấy vui vẻ lắm :))

vui vì một thứ tái phát hiện

TUMBLR!

Không vui sao được khi bạn đọc-thấy được bao nhiêu là thứ thế này – CÙNG MỘT LÚC!

và một số thứ nhạy cảm nữa – không tiện post ra, háhá!

dù đã bỏ công set hệ thống này nọ cho cái WP này. Nhưng có quyết định nhanh – gần như lập tức: Dời nhà sang TUMBLR. Tìm được đúng người yêu rồi!

đơn.giản – và – tự.do! 

hai trong số những điều ám ảnh mình nhất!

Vậy nhé, đi đây!!

hẹn gặp tại

Ở Đây!

Bái bai!

— sang bên ấy điều nhỏ xíu sẽ thật sự nhỏ xíu thật :)) nhưng chắc chắn nó sẽ hiện diện mỗi ngày!

 
1 Comment

Posted by on April 22, 2011 in Feeling

 

⊹300bis – Diễm của những ngày xưa

Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trường.

Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những ngày nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người đi quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho một người hay cho nhiều người thì quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đi về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi còn quá cũ kỹ. Đi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thời giờ ngắm nhìn trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn, thanh khiết. Huế nhờ vậy, không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, lăng tẩm, đền đài khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp cho con người được cứu rỗi ra khỏi vòng tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành một không gian riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và mơ ước những cõi trời gần như không có thực.

Nhưng sự thật và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời khá dài lâu những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những giấc mơ giấc mộng của mình.
Đó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để đến với những giấc mộng của mình.
Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không màu sắc, không bóng hình, chỉ có cái chết của những người già vào mùa đông quá rét mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ của những vùng núi đá chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường – giấc mơ liêu trai ngày nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi rất xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng vẫn phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.

 
Leave a comment

Posted by on April 1, 2011 in Uncategorized

 

⊹300 – Về Trịnh, thương yêu và thời gian sống

1.

2.

Năm Phút

Ai đó đã làm bạn bối rối, khi nhờ bạn chọn duy nhất một bài nhạc Trịnh. Có quá nhiều bài hay, mỗi bài hay một kiểu, mỗi bài phù hợp một tâm trạng, một thời điểm, một hồi ức, một xúc cảm. Một bài, làm sao có thể đủ?

Hãy thử nghĩ theo hướng này: ổ cứng của bạn chỉ còn đủ dung lượng cho một bài hát. Hoặc, bạn chỉ còn 5 phút thảnh thơi trước khi phải làm gì đó, phải đi xa, phải chết, phải sống. Chỉ còn 5 phút, và bạn chỉ có thể nghe một bài thôi.

Bây giờ, bạn sẽ nói rằng bạn có hơn 5 phút, và bạn không cần phải lựa chọn. Điều đó thật tuyệt, nếu thực sự đúng là như vậy. Đáng tiếc, không mấy người có được điều đó – sự không cần lựa chọn. Đại đa số trường hợp, nếu bạn không chọn một, bạn không có gì cả.

Khi bạn không chọn một, điều này sẽ xảy ra: đang nghe bài hát này bạn nghĩ đến bài hát khác, hoặc một người nào khác, hoặc bài tập chưa làm, đồ án chưa xong, nợ chưa trả, xăng tăng giá, sóng thần Nhật Bản, người chết ở Libya. Khi bạn không chọn một, vào toa-lét bạn sẽ mang theo sách, đang làm việc bạn sẽ vào Facebook, đang ở với người này sẽ nghĩ đến người khác. Bạn không ở đâu cả, bạn không làm gì cả: không có gì được làm trọn vẹn khi bạn không chọn duy nhất một.

Khi bạn không chọn một, bài hát nào cũng hay, cô gái nào cũng xinh, phim nào cũng hấp dẫn. Bạn muốn giữ lấy mọi thứ. Nhưng làm sao có thể giữ lấy mọi thứ? Bạn sẽ cố, cố, cố. Thu nhặt, thu nhặt, thu nhặt. Bạn có một căn nhà đầy những thứ thu nhặt được. Và rồi khi nhà cháy, bạn không biết phải ôm cái gì chạy trước.

Không mấy ai trong chúng ta thực sự có 5 phút. Con thú ấy, mà người ta gọi là con Ăn Thời Gian, đã không để lại một mẩu nhỏ thời gian nào hết. Nó ăn sạch. Người ta đi trên dây, nó ăn cả dây, làm họ trôi lơ lửng. Hoang mang, hụt hẫng, bơ vơ.

Thế rồi, có ai đó hiếm hoi, trốn được con Ăn Thời Gian, tìm được cho mình 5 phút, và một bài hát của Trịnh Công Sơn. Và ai đó sẽ ngạc nhiên thấy nó đủ. Nó đủ chứ, một mình nó thôi, từng ấy lời và giai điệu, nhưng tưởng như, ôm trọn tất cả lời và tất cả giai điệu, không chỉ của Trịnh Công Sơn, mà còn tất cả lời và tất cả giai điệu của các bài hát từng nghe, của Bob Dylan, của Beethoven, của Beatles, của cao và thấp, của mặt trăng và mặt trời, của tự do và tù ngục, của một ngày, của một đời, của tất cả. Từng nốt từng nốt nhạc sẽ vang, sẽ ngân và sẽ tắt, để cho ai đó được sống, trong 5 phút.

Nếu ai đó thực sự muốn sống, họ sẽ dọn cho mình thật nhiều 5 phút, và hơn ai hết, họ biết rằng mỗi 5 phút sẽ chỉ để nghe, thực sự nghe, một bài hát mà thôi.

(Bút Chì)

 
Leave a comment

Posted by on March 31, 2011 in Uncategorized

 

⊹301 – lượm lặt (1)

1. Sáng sớm nhặt được ảnh chế Doraemon – cập nhật tình hình thời sự

2. Ảnh được Bút Chì tag ban trưa : ) – nhiều gợi nhớ một miền nhớ xanh xanh
(click để xem ảnh lớn)

3. Đang nghe Trịnh : ) . . nắng có hồng bằng đôi môi em . . ? : )

4. Vừa comment về [ ràng buộc và tự do ] vào một bài đăng lại bài viết của nhỏ Gào

Ràng buộc [ trong một chừng mực nào đó ] mang lại ý nghĩa cho tình yêu, khiến ta có trách nhiệm với nó, chăm sóc và nuôi dưỡng nó, chứ không chỉ một ham muốn, một trò chơi.
– nhưng chỉ nên là soft – tie thôi, lạt mềm thì buộc chặt
– hãy yêu như khi bạn thả diều vậy, chỉ cần giữ lấy một đầu dây diều thôi, cánh diều tự do bay cao cao, nhưng bạn luôn biết nó là của bạn
———> làm đc như thế cần nhiều cố gắng (nhỏ nhỏ) và đôi lúc khó khăn, nhưng xứng đáng. Vẻ đẹp của TY thì mênh mông vô cùng, đi đc đến đâu thì cảm nhận đc đến đó.

(chủ yếu viết lại từ ý tưởng của bạn Chân-đất, một cô gái :D)

à, về lòng tin, thì mình là một đứa tuyệt đối tin, nên thường nhẹ nhàng lắm, có thể không hay, nhưng bản tính thế rồi.

 
Leave a comment

Posted by on March 30, 2011 in Beautiful things, Feeling, funny

 

⊹302 – Rực rỡ sắc màu

Tình cờ thấy mấy bức họa đẹp tuyệt trên face của Thanh Nguyên, lật giở một chút – tìm được tên người họa sĩ: Leonid Afremov, một họa sĩ gốc Belarus. Tranh của ông màu sắc sống động, tươi sáng và tất cả được vẽ bằng sơn dầu và dùng dao (palette-knife) thay vì cọ.

Được nhìn ngắm chúng là điều thú vị nhất của ngày hôm nay. Đang hơi ‘đau đầu’ một chút, nhìn những sắc màu rạng rỡ này, thấy lòng hân hoan lên hẳn : )

[ sẽ đăng bộ tranh của bác này lên face :D]

 
1 Comment

Posted by on March 28, 2011 in Beautiful things

 

⊹303 – Bếp lửa

Những câu thơ mình nhớ nhất giữa muôn vàn câu thơ khác “Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở: / Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?”. Lâu lâu lại thoáng hiện về, nhất là những lúc mình lành lạnh hay thấy xa lạ.
Mấy hôm nay thấy anh Butchi thường viết về bà với tuyên bố xanh rờn (mà mình rất thích) “Huế đang mưa lạnh. Tất cả sách mình đọc chỉ đáng đem đốt để sưởi ấm cho bà.”

Thắp lên nhé một chút lửa lòng, giữa cái lạnh lòng vòng tháng ba chưa dứt.

Một bếp lửa chờn vờn sương sớm,
Một bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Cháu thương bà biết mấy nắng mưa.

Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói,
Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi,
Bố đi đánh xe khô rạc ngựa gầy.
Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu,
Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay.

Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa,
Tu hú kêu trên những cánh đồng xa.
Khi tu hú kêu bà còn nhớ không bà ?
Bà hay kể chuyện những ngày ở Huế,
Tiếng tu hú sao mà tha thiết thế.
Mẹ cùng cha bận công tác không về,
Cháu ở cùng bà, bà bảo cháu nghe,
Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu học,
Nhóm bếp lửa nghĩ thương bà khó nhọc.
Tu hú ơi chẳng đến ở cùng bà,
Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa ?

Năm giặc đốt làng cháy tàn cháy rụi,
Hàng xóm bốn bên trở về lầm lụi,
Đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh.
Vẫn vững lòng, bà dặn cháu đinh ninh:
“Bố ở chiến khu bố còn việc bố,
Mày có viết thư chớ kể này kể nọ,
Cứ bảo nhà vẫn được bình yên”.

Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen!
Một ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng,
Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa!

Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
Ôi kỳ lạ và thiêng liêng – bếp lửa!

Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
Nhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhở:
– Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa ?

( Bằng Việt )

 
Leave a comment

Posted by on March 27, 2011 in Feeling, Poem, Touching

 

⊹304 – Ước mơ của mẹ


MP3 http://images.cangacnho.multiply.multiplycontent.com/attachment/0/TY3swwooCyQAABBGYQY1/Uoc%20mo%20tinh%20me%20-%20Vy%20Thao%20%5BNCT%201754575389%5D.mp3?key=cangacnho:journal:21&nmid=427406862

Ước Mơ Của Mẹ

Bà sinh mẹ trên cánh đồng tháng Ba nhọc nhằn
Châu chấu bay rợp trời và hoa gạo rụng đầy ngày mẹ cất tiếng khóc đầu tiên
Rồi bà tôi đi xa
Mang ước mơ hình giun đất đi vào cỏ dại
Thành im lìm.

Mẹ lớn lên, lấy bố rồi sinh ra chị em tôi
Như bao người phụ nữ trên dải đất bạc màu gió hát này
Vẫn giữ bên mình ước mơ hình giun đất
Mẹ khóc rấm rứt khi em tôi mười bảy mà không biết ước mơ.

Mẹ ra đồng xới tung mảnh ruộng khô cằn
Tìm những con giun đất
Trò chuyện về ước mơ của mình.

Chúng tôi lớn lên và mơ ước cuộc sống dư giả
Xa  hơi đất và mùi cỏ dại cay nồng
Xa xác ve co còn sót lại trên vụ mùa tháng Năm nắng rối
Đội trên mình cái lốt của người thành thị
Đầy gượng gạo.

Cuộc sống bon chen làm gầy đi cả ngọn tóc
Chúng tôi quên đi những điều nên nhớ
Chẳng ai nhắc lại ước mơ của mẹ khi bà mất đi
Cho tới 1 ngày đứa con trai tôi cầm tờ giấy trắng và bảo
“Mẹ ơi ! Vẽ cho con hình giun đất nhé”

Không phải mọi ước mơ đều thắp màu hồng
Ước mơ của mẹ mang hình những con giun đất.

Du Nguyên

Mong người mẹ nhanh hết bệnh, và mong bình yên về cùng cả hai mẹ con : )

———–

[ youtube dạo này hơi chập, đi kèm là link mp3 – wordpress chặn dữ quá 😐 ]

 
Leave a comment

Posted by on March 26, 2011 in Little Things, Poem, Touching