RSS

Category Archives: Uncategorized

⊹300bis – Diễm của những ngày xưa

Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trường.

Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những ngày nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người đi quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho một người hay cho nhiều người thì quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đi về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi còn quá cũ kỹ. Đi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thời giờ ngắm nhìn trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn, thanh khiết. Huế nhờ vậy, không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, lăng tẩm, đền đài khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp cho con người được cứu rỗi ra khỏi vòng tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành một không gian riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và mơ ước những cõi trời gần như không có thực.

Nhưng sự thật và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời khá dài lâu những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những giấc mơ giấc mộng của mình.
Đó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để đến với những giấc mộng của mình.
Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không màu sắc, không bóng hình, chỉ có cái chết của những người già vào mùa đông quá rét mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ của những vùng núi đá chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường – giấc mơ liêu trai ngày nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi rất xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng vẫn phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.

Advertisements
 
Leave a comment

Posted by on April 1, 2011 in Uncategorized

 

⊹300 – Về Trịnh, thương yêu và thời gian sống

1.

2.

Năm Phút

Ai đó đã làm bạn bối rối, khi nhờ bạn chọn duy nhất một bài nhạc Trịnh. Có quá nhiều bài hay, mỗi bài hay một kiểu, mỗi bài phù hợp một tâm trạng, một thời điểm, một hồi ức, một xúc cảm. Một bài, làm sao có thể đủ?

Hãy thử nghĩ theo hướng này: ổ cứng của bạn chỉ còn đủ dung lượng cho một bài hát. Hoặc, bạn chỉ còn 5 phút thảnh thơi trước khi phải làm gì đó, phải đi xa, phải chết, phải sống. Chỉ còn 5 phút, và bạn chỉ có thể nghe một bài thôi.

Bây giờ, bạn sẽ nói rằng bạn có hơn 5 phút, và bạn không cần phải lựa chọn. Điều đó thật tuyệt, nếu thực sự đúng là như vậy. Đáng tiếc, không mấy người có được điều đó – sự không cần lựa chọn. Đại đa số trường hợp, nếu bạn không chọn một, bạn không có gì cả.

Khi bạn không chọn một, điều này sẽ xảy ra: đang nghe bài hát này bạn nghĩ đến bài hát khác, hoặc một người nào khác, hoặc bài tập chưa làm, đồ án chưa xong, nợ chưa trả, xăng tăng giá, sóng thần Nhật Bản, người chết ở Libya. Khi bạn không chọn một, vào toa-lét bạn sẽ mang theo sách, đang làm việc bạn sẽ vào Facebook, đang ở với người này sẽ nghĩ đến người khác. Bạn không ở đâu cả, bạn không làm gì cả: không có gì được làm trọn vẹn khi bạn không chọn duy nhất một.

Khi bạn không chọn một, bài hát nào cũng hay, cô gái nào cũng xinh, phim nào cũng hấp dẫn. Bạn muốn giữ lấy mọi thứ. Nhưng làm sao có thể giữ lấy mọi thứ? Bạn sẽ cố, cố, cố. Thu nhặt, thu nhặt, thu nhặt. Bạn có một căn nhà đầy những thứ thu nhặt được. Và rồi khi nhà cháy, bạn không biết phải ôm cái gì chạy trước.

Không mấy ai trong chúng ta thực sự có 5 phút. Con thú ấy, mà người ta gọi là con Ăn Thời Gian, đã không để lại một mẩu nhỏ thời gian nào hết. Nó ăn sạch. Người ta đi trên dây, nó ăn cả dây, làm họ trôi lơ lửng. Hoang mang, hụt hẫng, bơ vơ.

Thế rồi, có ai đó hiếm hoi, trốn được con Ăn Thời Gian, tìm được cho mình 5 phút, và một bài hát của Trịnh Công Sơn. Và ai đó sẽ ngạc nhiên thấy nó đủ. Nó đủ chứ, một mình nó thôi, từng ấy lời và giai điệu, nhưng tưởng như, ôm trọn tất cả lời và tất cả giai điệu, không chỉ của Trịnh Công Sơn, mà còn tất cả lời và tất cả giai điệu của các bài hát từng nghe, của Bob Dylan, của Beethoven, của Beatles, của cao và thấp, của mặt trăng và mặt trời, của tự do và tù ngục, của một ngày, của một đời, của tất cả. Từng nốt từng nốt nhạc sẽ vang, sẽ ngân và sẽ tắt, để cho ai đó được sống, trong 5 phút.

Nếu ai đó thực sự muốn sống, họ sẽ dọn cho mình thật nhiều 5 phút, và hơn ai hết, họ biết rằng mỗi 5 phút sẽ chỉ để nghe, thực sự nghe, một bài hát mà thôi.

(Bút Chì)

 
Leave a comment

Posted by on March 31, 2011 in Uncategorized

 

* Tại sao? [ chồng con ++ ]

Tình cờ đọc được bài này sau hai clicks vu vơ : ) có nhiều nét hay, save lại đây vậy 😀

Kết thúc 1 ngày mệt mỏi bằng 1 cuộc cãi nhau qua điện thoại với mẹ, sau khi nhận đc cuộc điện thoại “nhắc nhở” từ mợ vì mợ vừa đc mẹ trút bầu tâm sự lo lắng. Nếu mẹ, dì và mợ cứ tiếp tục coi con như 1 đứa con gái sắp ế xanh ế đỏ thế này thì con sẽ điên lên và ế thật đấy!

Tại sao có từ năm ngoái đến năm nay mà con fải đột ngột bị cả 3 tấn công bởi khái niệm lấy chồng 1 cak dồn dập thế? Mẹ tiêm nhiễm nó vào con thành công đến mức con bjờ mở mồm ra là chồng với con mặc dù thật sự những từ ngữ ấy với con chẳng có 1 chút ý nghĩa, 1 chút cần thiết j cả mà thậm chí thành trò đùa cửa miệng của con!

Tại sao bjờ mỗi khi câu chuyện rơi vào ngõ cụt, mẹ lại cằn nhằn con rằng cô đã 25 rồi đấy cô ạ? cái con số ấy với con chỉ có nghĩa là con fải chăm chút cho bản thân mình kỹ hơn và fải biết lo cho bố mẹ nhìu hơn mà thôi!

Tại sao cứ gọi điện là hỏi con có đi đâu chơi ko? chơi với ai? nó làm j, nhà nó ở đâu, bố mẹ nó thế nào, có fải con nhà tử tế ko? nó với con thế nào? Con đi chơi thì con cần j qtâm đến những cái râu ria ấy? Tại sao mẹ ko hỏi con là con có cảm thấy vui vẻ ở bên nó ko? con có cảm thấy bình yên, thấy tin tưởng nó ko? Tại sao cả 3 ng lại cứ fải kết thúc bằng câu: fải lấy người yêu mình chứ đừng…? Không yêu thì về ở với nhau cả đời thế quái nào đc?

Tại sao lại cứ fải chăm chăm dặn dò con là nhà nó giàu hay nghèo ko qtrọng, qtrọng là nó có công ăn việc làm ổn định? Tại sao ko ai nói với con là: nó giàu hay nó nghèo ko qtrọng, qtrọng là nó có dám bỏ tiền ra vì con ko, bởi 1 thứ có thể kiếm đc như tiền mà nó cũg k muốn nhả ra vì con thì đến lúc con cần nó truyền máu, hay cần nó nhảy vào lửa cứu con, chắc chả hy vọng j!

Con biết con đang ở cái tuổi nông nổi, chưa có kinh nghiệm sống nhiều như những người phụ nữ yêu quý của con. Nhưng xin hãy dạy dỗ con bằng những lời tích cực, đừng đem hết tấm gương tiêu cực lấy chồng nghiện này rồi lấy thằng lăng nhăng bồ bịch nọ ra dọa. Nếu con sợ, con bi quan thì làm sao con sẵn sàng đón nhận?

Con xin lỗi vì đã cáu với mẹ. Và có lẽ con fải lập face cho mẹ để mẹ đọc đc nhg dòng này thôi, chứ con k sao nói đc cho mẹ hiểu bjờ bởi cứ nhắc đến đề tài này là mẹ con m lại cãi nhau cho mà xem!

 
Leave a comment

Posted by on March 26, 2011 in Other Things, Uncategorized

 

⊹314 – viết sau :D

3/14 – ngày số Pi tròn trịa – ngày bắt đầu cho điều-nhỏ-xíu

 
1 Comment

Posted by on March 14, 2011 in Uncategorized